Ngoài việc xác định vị trí, làm rõ quy mô, kết cấu của 3 lớp kiến trúc có niên đại sớm muộn khác nhau, trong đợt khai quật ở khu trung tâm di tích chùa Đậu (thôn Gia Phúc, xã Nguyễn Trãi, huyện Thường Tín, Hà Tây) năm 2006, chúng tôi còn đưa lên khỏi lòng đất một số lượng lớn các mảnh vật liệu kiến trúc có giá trị nghiên cứu và trưng bày, bao gồm các sưu tập vật liệu kiến trúc thời Trần (thế kỷ XIII - XIV), thời Mạc (thế kỷ XVI), thời Lê trung hưng (thế kỷ XVII - XVIII) và thời Nguyễn (thế kỷ XIX - XX) (1).